tác giả vợ chồng a phủ

I. Tác giả

1. Tiểu sử 

Bạn đang xem: tác giả vợ chồng a phủ

- Tô Hoài (1920-2014) thương hiệu khai sinh là Nguyễn Sen.

- Quê nội: thị xã Kim Bài, thị xã Thanh Oai, tỉnh HĐ Hà Đông (nay nằm trong Hà Nội).

- Sinh rời khỏi và lớn mạnh ở quê ngoại: xóm Nghĩa Đô, phủ Hoài Đức, tỉnh HĐ Hà Đông (nay nằm trong phường Nghĩa Đô, quận CG cầu giấy, Hà Nội).

- Thời trẻ em, ông nên lăn kềnh lộn mò mẫm sinh sống bởi vì nhiều nghề nghiệp như: thực hiện gia sư dạy dỗ kèm cặp trẻ em, bán sản phẩm, thực hiện kế toán tài chính hiệu buôn,... và nhiều khi thất nghiệp.

- Năm 1943, thâm nhập Hội Văn hóa cứu giúp quốc.

- Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, ông thực hiện báo và sinh hoạt văn nghệ ở Việt Bắc.

2. Sự nghiệp văn học

a. Tác phẩm chính

     Sau rộng lớn sáu mươi năm làm việc thẩm mỹ và nghệ thuật, ông vẫn có khoảng gần 200 đầu sách nằm trong nhiều phân mục không giống nhau: Dế Mèn phiêu lưu kí (truyện, 1941); O chuột (tập truyện, 1942); Truyện Tây Bắc (tập truyện, 1953); Miền Tây (tiểu thuyết, 1967); Ba người khác (tiểu thuyết, 2006),...

b. Phong cơ hội nghệ thuật

- Hấp dẫn người hiểu bởi vì lối tường thuật hóm hỉnh, sống động của những người trải đời, vốn liếng kể từ vựng phong phú, nhiều khi rất rất dân dã và thông tục, tuy nhiên nhờ cơ hội dùng độc đắc và tài phụ thân nên đem mức độ thu hút, lắc động người hiểu.

Sơ đồ gia dụng suy nghĩ - Tác fake Tô Hoài

II. Tác phẩm

1. Tóm tắt tác phẩm

     Mị là cô nàng trẻ trung, căn nhà túng thiếu, sinh sống ở Hồng Ngài. Cô bị tóm gọn cóc về thực hiện bà xã A Sử, thực hiện con cái dâu gạt nợ cho tới căn nhà thống lí Pá Tra. Cô nên làm việc vần vật, sinh sống ko không giống gì con cái trâu, con cái ngựa. Khi ngày xuân cho tới, cô muốn làm đi dạo ngay lập tức bị A Sử trói tiến công đứng vô chống. Chỉ cho tới khi A Sử bị tiến công, cô vừa mới được dỡ trói nhằm lên đường lấy lá dung dịch, xoa dầu cho tới ông chồng.

     A Phủ là một trong những chàng trai túng thiếu, không cha mẹ, mạnh khỏe, gan dạ và đảm bảo chất lượng làm việc. Vì tiến công A Sử cho tới đập rối game show nên bị tóm gọn, bị tiến công đập, bị trị vạ, rồi phát triển thành người ở mướn trừ nợ cho tới căn nhà thống lí. Một phen nhằm hổ ăn rơi rụng một con cái trườn, A Phủ bị trói đứng, bị vứt đói trong cả bao nhiêu ngày tối. Một tối, khi trở dậy thổi lửa nhằm sưởi, Mị phát hiện làn nước đôi mắt chảy bên trên gò má đen thui sạm của A Phủ. Mị suy nghĩ về thân ái phận bản thân, đồng cảm về tình cảnh của A Phủ. Cô vẫn hạn chế dậy trói giải bay cho tới A Phủ và vứt trốn ngoài căn nhà thống lí Pá Tra.

      Hai người cho tới Phiềng Sa, trở thành bà xã trở thành ông chồng, tạo nên dựng một cuộc sống thường ngày mới nhất. A Phủ được sự giác ngộ của cán cỗ cách mệnh A Châu phát triển thành đái group trưởng du kích. Họ nằm trong quý khách gắng súng nhằm giữ gìn bạn dạng xóm.

2. Tìm hiểu chung

a. Xuất xứ, yếu tố hoàn cảnh sáng sủa tác

- Vợ ông chồng A Phủ được ấn vô tập dượt Truyện Tây Bắc - tập dượt truyện được giải Nhất phần thưởng Hội văn nghệ nước Việt Nam năm 1954 - 1955.

- Viết năm 1952, đó là thành phầm của chuyến xâm nhập thực tiễn, nằm trong ăn, nằm trong ở, nằm trong khăng khít với đồng bào những dân tộc bản địa miền núi Tây Bắc trong cả 8 mon của Tô Hoài bên trên núi cao cho tới những bạn dạng xóm mới nhất giải hòa.

b. Chủ đề

      Phản ánh số phận nhức thương và quy trình cho tới với tuyến đường tự tại, tuyến đường cách mệnh của những dân tộc bản địa không nhiều đứa ở Tây Bắc.

c. Ba viên (3 phần)

- Phần 1 (từ đầu cho tới ... "bao giờ bị tiêu diệt thì thôi"): Tâm trạng và yếu tố hoàn cảnh sinh sống của Mị.

- Phần 2 (tiếp bám theo cho tới ... "đánh nhau ở Hồng Ngài"): Hoàn cảnh của A Phủ.

- Phần 3 (còn lại): Cuộc tự động giải bay của Mị và A Phủ.

2. Tìm hiểu cụ thể

a. Nhân vật Mị

 * Cảnh ngộ của hero Mị:

- Mị là con cái dâu gạt nợ ở trong phòng thống lí: phụ thân u túng thiếu, ko trả được nợ (món nợ từ thời điểm ngày cưới, rộng lớn dần dần lên vì thế nặng nề lãi), Mị thực hiện dâu gạt nợ cho tới phụ thân u.

- Mị chỉ biết thực hiện những việc làm tuy nhiên xung quanh năm tháng ngày thực hiện đi làm việc lại, thực hiện ko dừng nghỉ: "Con trâu con cái ngựa nó còn có những lúc đứng gãi chân nhai cỏ chứ thanh nữ đàn bà căn nhà này thì thực hiện ko nghỉ ngơi tay".

- Mị sinh sống vô 1 căn chống chỉ tồn tại một dù vuông bởi vì bàn tay để xem ra bên ngoài cũng ko thể hiểu rằng trời nắng và nóng mưa nhiều chỉ thấy nhòa nhòa, trăng Trắng.

* Tâm trạng và hành động:

     Tâm trạng và hành vi của Mị đã cho thấy, vô Mị mang 1 mức độ sinh sống tiềm ẩn vẫn luôn luôn âm ỉ, này là khát vọng tự tại, khát vọng niềm hạnh phúc dẫu còn tự động trị và bạn dạng năng. Khát vọng tê liệt rất rất mạnh mẽ và khi đem thời cơ tiếp tục bùng trị.

* Sức sinh sống tiềm ẩn vô hero Mị:

- Đâu tê liệt vô cõi sâu sắc tâm trạng người thanh nữ câm lặng vì thế cùng cực, đau đớn nhức ấy vẫn tiềm ẩn một cô Mị thời xưa, một cô Mị trẻ trung như đoá hoa rừng đẫy mức độ sinh sống, một người đàn bà tươi tắn, nhiều đức hiếu hạnh. Ngày ấy, tâm trạng yêu thương đời của Mị được gửi vô giờ sáo: "Mị thổi sáo đảm bảo chất lượng, thổi lá cũng hoặc như là thổi sáo".

- Tại Mị, khát vọng thương yêu tự tại luôn luôn trực tiếp mạnh mẽ. Nếu không trở nên bắt thực hiện con cái dâu gạt nợ, khát vọng của Mị tiếp tục phát triển thành một cách thực tế bởi vì "trai cho tới đứng nhẵn cả chân vách đầu chống Mị", Mị từng hồi vỏ hộp khi nghe tới giờ gõ cửa ngõ của tình nhân. Mị vẫn bước bám theo khát vọng của thương yêu tuy nhiên ko ngờ sớm rớt vào cạm bẫy.

- Bị bắt về căn nhà thống lí, Mị ấn định tự động tử. Mị tìm tới tử vong đó là cơ hội phản kháng có một không hai của một con cái người dân có mức độ sinh sống tiềm ẩn tuy nhiên ko thể thực hiện không giống vô yếu tố hoàn cảnh ấy. "Mấy mon ròng rã tối nào là Mị cũng khóc". Mị trốn về căn nhà gắng bám theo một tóm lá ngón. Chính khát vọng được sinh sống một nhân loại đích thị nghĩa khiến cho Mị ko đồng ý cuộc sống thường ngày bị giày đạp, bị xử thế bất công như 1 loài vật.

→ Tất cả những phẩm hóa học bên trên trên đây được xem là nền móng, là hạ tầng cho việc trỗi dậy của Mị trong tương lai. Chế phỏng phong con kiến nghiệt té cùng theo với tư tưởng thần quyền rất có thể giết thịt bị tiêu diệt từng ước mơ, khát vọng, thực hiện tê liệt liệt cả ý thức lẫn lộn xúc cảm nhân loại tuy nhiên kể từ vô sâu sắc thẳm, thực chất người vẫn luôn luôn tàng ẩn và chắc hẳn rằng nếu như đem thời cơ tiếp tục thức dậy, bùng lên.

* Sự trỗi dậy của lòng ham sinh sống và khát vọng niềm hạnh phúc ở Mị:

Những nhân tố tác dụng đến việc hồi sinh của Mị:

- Cảnh sắc của Hồng Ngài trong mỗi ngày xuân: "Những cái váy hoa vẫn đem bầy bên trên mỏm đá, xòe như bướm sặc sỡ, hoa dung dịch phiện vừa vặn nở Trắng lại thay đổi rời khỏi red color au, đỏ ối thậm rồi sang trọng màu sắc tím man mác", "Đám trẻ em đợi đầu năm mới nghịch ngợm xoay mỉm cười ầm bên trên Sảnh nghịch ngợm trước căn nhà."

- Rượu là hóa học xúc tác thẳng chú tâm hồn yêu thương đời, khát sinh sống của Mị trỗi dậy. "Mị vẫn lấy hũ rượu húp ừng ực từng chén bát một". Mị vừa vặn như húp cho tới lại gan vừa vặn như húp hận, nuốt hận. Hơi men vẫn dìu tâm trạng Mị bám theo giờ sáo.

- Trong đoạn trình diễn mô tả thể trạng hồi sinh của Mị, giờ sáo mang 1 tầm quan trọng đặc biệt quan trọng quan tiền trọng: "Mị nghe giờ sáo vọng lại, thiết buông tha, bổi hổi. Mị ngồi nhẩm âm thầm bài xích hát của những người đang được thổi". "Ngày trước Mị thổi sáo đảm bảo chất lượng... Mị uốn nắn cái lá bên trên môi, thổi lá cũng hoặc như là thổi sáo", "Tai Mị vang giờ gọi các bạn đầu làng", "mà giờ sáo gọi các bạn yêu thương vẫn lửng lơ cất cánh ngoài đường", "Mị vẫn nghe giờ sáo trả Mị bám theo những game show, những đám chơi", "trong đầu Mị rập rờn giờ sáo"...

* Diễn thay đổi thể trạng Mị vô tối tình mùa xuân:

Xem thêm: nghị luận về niềm tin trong cuộc sống

- Dấu hiệu thứ nhất của việc sinh sống lại này là Mị ghi nhớ lại vượt lên khứ, ghi nhớ về niềm hạnh phúc ngắn ngủi ngủi vô cuộc sống tuổi tác trẻ em của tôi và niềm ham sinh sống trở lại: "Mị bầy phới quay về, lòng đùng một phát vui sướng sướng như các tối Tết ngày trước". "Mị còn trẻ em lắm. Mị vẫn còn đó trẻ em lắm. Mị mong muốn lên đường chơi". Mị vẫn ý thức được tình cảnh nhức xót của mình: "Nếu đem tóm lá ngón vô tay Mị tiếp tục ăn cho tới chết"...

- Từ những sôi nổi vô tâm tư tình cảm vẫn dẫn Mị cho tới hành vi "lấy ống mỡ xắn một miếng cho thêm vô đĩa dầu". Mị mong muốn thắp lên độ sáng cho tới căn chống xưa nay đơn thuần bóng tối. Mị mong muốn thắp lên độ sáng cho tới cuộc sống tăm tối của tôi.

- Hành động này đẩy cho tới hành vi tiếp: Mị "quấn tóc lại, với tay lấy loại váy hoa vắt ở phía vô vách".

- Mị đang được sẵn sàng rinh sửa nhằm đi dạo tuy nhiên rồi bị A Sử cấm, hắn đang tâm trói đứng Mị vô cột căn nhà, Mị vẫn đang được ru bản thân vô tối xuân. Tiếng ngựa ngoài tê liệt thực hiện cho tới Mị tỉnh giấc, nường vẫn quay về với thời điểm hiện tại khổ cực cả về thân xác lẫn lộn niềm tin.

* Diễn thay đổi tư tưởng vô tối đông:

- Trước cảnh A Phủ bị trói, lúc đầu Mị trọn vẹn vô cảm: "Mị vẫn thản nhiên thổi lửa hơ tay", vì thế cảnh tượng ấy vẫn ra mắt vô căn nhà thống lí thông thường xuyên.

- Nhưng "Mị lé đôi mắt coi sang trọng... một làn nước đôi mắt lấp lánh lung linh trườn xuống nhì hõm má vẫn xám đen thui lại", giọt nước đôi mắt vô vọng của A Phủ đã hỗ trợ Mị ghi nhớ lại bản thân, xem sét bản thân, xót xa thẳm cho bản thân mình và thương người đồng cảnh. Lòng thương người trắc ẩn và tình giai cấp cho vẫn khiến cho Mị đem hành vi mạnh bạo: hạn chế chão dỡ trói cứu giúp A Phủ.

- Hệ trái ngược thế tất là Mị nên chạy trốn bám theo A Phủ, vì thế Mị biết: "ở trên đây thì bị tiêu diệt mất".

- Cắt chão dỡ trói cứu giúp A Phủ và nằm trong A Phủ chạy trốn ngoài Hồng Ngài của Mị là hành vi vùng dậy tự động trị của những người quân lính miền núi cao Tây Bắc, phản xạ lại so với sự thống trị tàn bạo của bọn cai trị, nhằm mục đích mục tiêu tự động giải hòa.

b. Nhân vật A Phủ

* Xuất thân ái của A Phủ

- Khốn khó khăn, không cha mẹ phụ thân u, sinh sống tự tại, mạnh khỏe, chăm chỉ, nhiều khả năng, tuy nhiên ko kiêu ngạo, là “con trâu tốt” của bạn dạng Mường, tuy nhiên vì thế túng thiếu nên ko lấy được bà xã.

- Là nhân loại ko khi nào chùn bước trước cường quyền, bạo chúa. A Phủ biết A Sử là con cái thống lí vẫn rời khỏi tay tiến công, vẫn nên trừng phạt kẻ xấu xí, kẻ làm gây rối.

* Trải qua quýt những tháng ngày đọa đày ải với vô căn nhà thống lí

- Sau việc tiến công con cái quan tiền xóm, A Phủ đã nhận được lấy những trận đòn kinh người ở trong phòng thống lí, A Phủ mặc dù bị tiến công đập tuy nhiên ko hề kêu cầu xin, van buông tha cho tới nửa điều. Anh rất rất cứng đầu, mạnh dạn và ko chịu đựng khuất phục.

- Bị trị vạ, A Phủ trở thành đứa ở ko công vần vật với công việc: “đốt rừng", "cày nương", "cuốc mương", "săn trườn tót", "bẫy hổ", "chăn bò", "chăn ngựa", "quanh năm một thân ái 1 mình dạt dẹo rong ruổi ngoài gò, ngoài rừng”. Nhưng anh ko hề thưa lại nửa điều tuy nhiên đồng ý vì thế bọn chúa khu đất đày ải đọa, áp bức dân chúng vượt lên trơ trẽn. A Phủ đồng ý cũng vì thế chủ yếu A Phủ cũng không tồn tại mái ấm gia đình, đem căn nhà, không chỉ có vậy, anh làm ra lên tội thì cũng nên chịu đựng trị.

- Khi bị hổ vồ rơi rụng trườn, A Phủ nhất quyết cãi lại điều thống lí, quyết tâm lên đường bắt hổ. Nhưng sau cuối anh đành nên tự động tay đóng góp cọc nhằm người tao trói bản thân. Đau đau đớn với cho tới nỗi khi Mị coi sang trọng thì thấy “một làn nước lấp lánh lung linh trườn xuống nhì hõm má vẫn xám đem lại”, “thở phè từng khá, ko biết máu mê hoặc tỉnh”.

* Nổi nhảy ở A Phủ là một trong những mức độ phản kháng mãnh liệt

- Như vậy thống nhất với bạn dạng tính gan dạ kể từ nhỏ: mọi người bị tiêu diệt không còn vì thế dịch bệnh, xóm bị tiêu diệt và đói nên “người xóm đói bụng bắt A Phủ đem xuống buôn bán thay đổi lấy thóc của những người Thái bên dưới cánh đồng. A Phủ mới nhất chục tuổi tác, tuy nhiên A Phủ bướng bỉnh, ko chịu đựng ở bên dưới cánh đồng thấp. A Phủ trốn lên núi, phiêu bạt ở Hồng Ngài”.

- Trong tối tình ngày xuân, trước việc sinh chuyện của đám trai xóm bởi A Sử đứng đầu, A Phủ vẫn gan dạ ”vung tay ném con cái xoay rất rất vĩ đại vô mặt mũi A Sử”, “xộc cho tới, tóm loại vòng cổ, kéo đập đầu xuống khu đất, xé vai áo, tiến công cho tới tấp”. Hành động này thiệt gan góc, dẫu đơn thuần bột phát. A Phủ thể hiện nay bản thân ko chịu đựng nhục trước quyền năng cường quyền.

- điều đặc biệt khi được Mị dỡ trói, tuy vậy rất rất đau nhức cho tới “khuỵu xuống, ko bước nổi”, vô người không hề mức độ lực bởi nên chịu khó hình, trói đứng và nhịn đói, tuy nhiên anh vẫn “quật mức độ vùng lên, chạy”; cùng theo với Mị tự động giải bay ngoài căn nhà thống lí. Khát vọng, mức độ sinh sống kể từ người phụ nữ cùng tình cảnh vẫn thổi bùng quay về mức độ sinh sống và khát vọng tự tại ở người nam nhi đem thực chất đảm bảo chất lượng rất đẹp này.

c. Giá trị nội dung

- Giá trị hiện nay thực:

+ Phản ánh trung thực số phận của những người dân túng thiếu miền Tây Bắc bên dưới thống trị của bọn cường quyền phong con kiến tàn bạo.

+ Thấy rõ rệt sự tàn bạo, tàn ác của quân địch tuy nhiên vượt trội là phụ thân con cái căn nhà thống lí Pá Tra. Chúng vẫn tách bóc lột, hành hạ và quấy rầy cả thân xác lẫn lộn niềm tin người dân làm việc túng thiếu, miền núi.

+ Thông qua quýt cuộc sống của Mị và A Phủ, Tô Hoài vẫn trình diễn mô tả thiệt sống động quy trình thức tỉnh vượt qua mò mẫm độ sáng cách mệnh của những người dân túng thiếu Tây Bắc.

- Giá trị nhân đạo:

+ Cảm thông thâm thúy với nỗi thống đau đớn cả về niềm tin và thân xác của những người dân làm việc túng thiếu đau đớn như Mị, A Phủ.

+ Phát hiện nay và mệnh danh vẻ rất đẹp xứng đáng quý ở Mị, A Phủ. Đó là vẻ rất đẹp mạnh khỏe, chăm chỉ, yêu thương tự tại và nhất là mức độ sinh sống tiềm ẩn, mạnh mẽ ở chúng ta.

+ Tố cáo thống trị phong con kiến miền núi bạo tàn, lỗi thời vẫn giày đạp và tách bóc lột nhân loại cho tới xương tủy.

+ Hướng người làm việc túng thiếu đau đớn cho tới tuyến đường tươi tắn sáng sủa là tự động giải hòa bản thân, tìm tới cách mệnh và gắng súng kungfu ngăn chặn quân địch.

d. Giá trị nghệ thuật

- Nghệ thuật mô tả phong tục tập dượt quán của Tô Hoài rất rất rực rỡ với những đường nét riêng biệt (cảnh xử khiếu nại, bầu không khí liên hoan tiệc tùng ngày xuân, những trò nghịch ngợm dân gian trá, tục cướp bà xã, cảnh hạn chế huyết ăn thề bồi...).

- Nghệ thuật mô tả vạn vật thiên nhiên miền núi với những cụ thể, hình hình ảnh ngấm đượm hóa học thơ.

- Nghệ thuật kể chuyện ngẫu nhiên, sống động, thú vị. Truyện đem kết cấu, bố cục tổng quan ngặt nghèo, ăn ý lý; dẫn dắt những tình tiết xen kẹt, phối kết hợp một cơ hội khôn khéo, tạo nên mức độ thu hút.

- Nghệ thuật kiến tạo hero cũng tương đối thành công xuất sắc. Mỗi hero được dùng văn pháp không giống nhau nhằm tự khắc họa tính cơ hội không giống nhau trong lúc chúng ta đem số phận tương đương nhau. Tác fake mô tả nước ngoài hình, mô tả tư tưởng với loại kí ức chấp chới, những tâm lý lặng lẽ nhằm tự khắc họa nỗi khổ cực và mức độ sinh sống của Mị, còn A Phủ thì mô tả nước ngoài hình, hành vi và những mẩu hội thoại ngắn ngủi giúp thấy tính cơ hội giản đơn.

- Ngôn ngữ tinh xảo ghi sâu sắc tố miền núi. Giọng điệu tường thuật đem sự xáo trộn thân ái giọng người kể với giọng hero nên dẫn đến hóa học trữ tình.

Sơ đồ gia dụng suy nghĩ - Vợ ông chồng A Phủ

Nhận ấn định

Một số đánh giá và nhận định về người sáng tác, kiệt tác

1. Có những căn nhà văn, thi sĩ thực hiện vinh diệu cho tới chữ Hán, thực hiện vinh diệu cho tới chữ Nôm. Anh Tô Hoài, cùng theo với Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố… thực hiện vinh diệu cho tới chữ quốc ngữ. Tôi được ngay sát những mới lên đường trước, càng hiểu độ quý hiếm của những khoảng thời gian rất ngắn sinh sống ở kề bên chúng ta, bao gồm khi những anh lạng lẽ.

(Nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch Hội căn nhà văn Việt Nam)

2. Tô Hoài là một trong những căn nhà văn rộng lớn của Văn học tập nước Việt Nam tân tiến, người dân có 95 năm tuổi sống vẫn dành riêng rộng lớn 70 năm góp sức cho tới văn học tập. Ông là căn nhà văn có tính chuyên nghiệp, bền vững sáng sủa tác và đem lượng kiệt tác hoành tráng. Ông cũng phổ biến kể từ rất rất sớm với kiệt tác "Dế Mèn phiêu lưu ký". Văn chương của ông khuynh hướng về những nhân loại, số phận, cuộc sống lấm láp, đời thông thường. Ông rời khỏi lên đường vì thế tuổi tác trời tuy nhiên văn vẻ của ông vẫn còn đó vẹn toàn độ quý hiếm. Tôi tin cậy rằng "chú Dế Mèn" nằm trong mảng viết lách tự động truyện của ông sẽ tiến hành mò mẫm hiểu mãi.

(Phạm Xuân Nguyên, Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội)

3. Truyện "Vợ ông chồng A Phủ" hao hao tập dượt "Truyện Tây Bắc" thưa cộng đồng thể hiện rõ rệt phong thái của Tô Hoài: sắc tố dân tộc bản địa đậm đà; hóa học thơ, hóa học trữ tình thắm thiết, điều văn nhiều tính tạo nên hình.

Xem thêm: đại học mỏ địa chất điểm chuẩn 2022

     Đọc hoàn thành truyện ngắn ngủi "Vợ ông chồng A Phủ" của Tô Hoài. Gấp trang sách lại rồi tuy nhiên tất cả chúng ta vẫn luôn nhớ được khuôn mặt “buồn rười rượi” của Mị. Đó là khuôn mặt đem nỗi nhức của một kiếp người ko bởi vì ngựa trâu. Đó là khuôn mặt tưởng chừng như cam chịu đựng, rơi rụng rất là sinh sống. Không, ở phía đằng sau khuôn mặt ấy, vẫn chứa đựng một mức độ sinh sống tiềm ẩn rất khó gì dập tắt. Tô Hoài thưa với Phan Thị Thanh Nhàn: “Muốn viết lách văn, điều cần thiết nhất là cụ thể. Mà cụ thể thì ko thể phịa rời khỏi được. Phải chịu thương chịu khó để ý, biên chép, hiểu và xúc tiếp phổ thông càng tốt".

(Lê Tiến Dũng, in vô Những yếu tố ngữ văn)

Loigiaihay.com